[REVIEW] Hai Phượng – Phim Hành Động Việt Trở Lại Ngoạn Mục

Sau một thời gian dài nền điện ảnh Việt không có nhiều  bộ phim xuất sắc về sức mạnh sự kiên cường của phái nữ. Hai Phượng đã xuất hiện và làm thay đổi cái nhìn về “phim hành động Việt”.  Hôm mình xin phép “Spoil” phim một cách nhẹ nhàng nhất để giữ sự “trong trắng” cho bạn trải nghiệm tuyệt vời hơn khi xem trọn vẹn bộ phim. 

Hai Phượng – làm mới điện ảnh Việt bởi đạo diễn Lê Văn Kiệt

Một bộ phim hành động đầy kịch tính và xen trong đó là những tình cảm gia đình đầy xót xa

Nền điện ảnh Việt Nam đang từng bước phục hồi lại “sức khỏe” trên đường đua của chính mình. Như những cơn sóng ngoài biển, có lúc dâng cao nhưng cũng có lúc chỉ rì rào tạo nên bọt biển rồi tan biến đi. 

Kể từ bộ phim Dòng Máu Anh Hùng năm 2007 của đạo diễn Charlie Nguyễn tới bây giờ rất ít phim hành động của điện ảnh Việt Nam được ghi dấu. 

Trong những năm gần đây khoảng độ cuối 2018 nền điện ảnh Việt Nam một lần nữa trỗi dậy với những sản phẩm chất lượng. Nhưng đa số ở những phim chiếu rạp của Việt Nam là những bộ phim về hài, tình yêu, lãng mạn chiếm đóng. 

Chờ mãi tới 2019 điện ảnh Việt Nam  mới thật sự trỗi dậy với những tài năng xuất chúng của các đạo diễn Việt. Hai Phượng đã được ra đời với bàn tay của đạo diễn Lê Văn Kiệt đã trở lại và khẳng định sử chỉn chu trong từng thước phim hành động. Từ rất lâu điện ảnh Việt Nam mới có một yếu tố về hành động mãn nhãn như vậy. Chính Hai Phượng bộ phim tạo nên một cái bóng quá lớn cho những phim hành động sau này. 

Hai Phượng một bộ phim ghi lại hành trình tìm con của bà mẹ đơn thân tên Hai Phượng khi đứa con của mình bị bắt cóc và buôn bán nội tạng. Một bộ phim hành động đầy kịch tính và xen trong đó là những tình cảm gia đình đầy xót xa.

Với những thước phim khiến khán giả xem đến nghẹt thở, những giây phút căng thẳng, thời gian như dừng lại khiến chúng ta phải trầm ngâm suy nghĩ. 

Bộ phim của đạo diễn Lê Văn Kiệt và nhà sản xuất Ngô Thanh Vân đã để lại nhiều dấu ấn và góc nhìn mới về phim hành động cho làng điện ảnh Việt Nam. 

 Người mẹ hóa đả nữ cứu chính đứa con của mình

Vì để cứu con của mình, Hai Phượng đã hóa thân thành đả nữ

Ngô Thanh Vân là một nữ diễn viên được mệnh danh là “đả nữ” của nền điện ảnh Việt Nam. Cô luôn hóa thân trong vai người nữ anh hùng. Hai Phượng cũng với một hình tượng na ná như vậy, liệu Ngô Thanh Vân có khiến khán giả nhàm chán khi xem. Bên ngoài của cô cũng luôn là một người rất mạnh mẽ kiên quyết và anh dũng. 

Với hình tượng của nhân Hai Phượng nó vẫn có những góc khuất khác mà chỉ khi bạn xem phim mới hiểu được rõ nét hơn.

Hai Phượng xuất thân cũng là một giang hồ, có nhiều quá khứ lầm lỡ và có một đứa con. Từ một người máu mặt đàn chị chốn thành thị, trở về quê sống, sinh và nuôi dưỡng đứa con như bản năng của một người phụ nữ. 

Cuộc đời của Hai Phượng về sau cũng không mấy an nhàn khi về sống ẩn. Cô vẫn không có một cái “nghề” đàng hoàng ổn định, thế nhưng là vì bản năng của một người mẹ cô vẫn làm đủ thứ nghề miễn có tiền để nuôi sống con mình.

Tình mẫu tử cứ yên ả như vậy cho tới khi chính đứa con đứt ruột mình đẻ ra bị bọn buôn người bắt đi trước mắt. 

Một người mẹ bỗng nhiên biến thành một “đã nữ” xuất thần lao vào công cuộc tìm kiếm đứa con của mình. Bên cạnh những cảnh hành động đã mắt, bạn cũng sẽ thấy được trong ánh mắt của Hai Phượng những chuyển biến cảm xúc có một không hai. Sự kiên cường, bất khuẩn, cũng có những chớm của yếu lòng, của thất vọng và đau khổ. 

Sắc tím phủ trọn bộ phim? Điều ẩn ý gì đây?

Phim điện ảnh thường sẽ chạm đến cảm xúc của người xem bằng những cách mà chúng ta không thể nhận ra. Từ những chi tiết nhỏ xuất hiện trong phim, góc quay như thế nào? Những bối cảnh cho tới trang phục của nhân vật. Màu sắc sẽ mang rất nhiều ý nghĩa khác nhau và được sử được sử dụng cực kỳ phong phú. Chẳng ai suy xét dùng đúng hay dùng sai màu. Việc sử dụng màu sắc trong phim để thúc đẩy cảm xúc của khán giả là một nghệ thuật.Sau đây mình sẽ chia sẻ cho mọi người một vài góc nhìn của mình để mọi người thấy rõ về màu sắc biết nói trong bộ phim Hai Phượng. 

Nguyên một bộ phim từ đầu đến cuối chủ yếu là sắc tím, ánh tím hồng bao trùm lên tất cả. Ngay cả bộ đồ của diễn viên chính Hai Phượng cũng là tím. 

Màu sắc của bộ phim liên tục chuyển đổi giữa các gam màu. Sự nóng bức, oi ả của vùng quê, cũng như công việc mà Phượng đang làm. Dần bắt đầu vào cao trào đứa con bị bắt cóc, màu sắc phim dần chuyển hẳn qua màu tím. Thể hiện rõ nét hơn về sự khắc khoải cô độc của chị Phượng. Một mình gồng gánh, một mình trở lại Sài Gòn với hành trình tìm con. Màu tím hằn lên cả trái tim và ánh mắt của Hai Phượng, xé lòng và cô đơn. 

Màu tím là màu của sự bí ẩn và ít khi được dùng, nhưng ở bộ phim này đã sử dụng một cách tinh tế, nó có thể tạo nên những cảnh phim ấn tượng và ở lại lâu trong lòng khán giả và hơn hết là chính bản thân mình. 

Những điều tiếc nuối ở Hai Phượng

Hai Phượng vẫn có những hạt sạn khiến khán giả chưa hài lòng

Với mình đây là một bộ phim của điện ảnh Việt cho tới bây giờ thuyết phục được cái tôi cá nhân của mình. Nhưng song bên cạnh đó bản thân mình vẫn rất tiếc nuối một vài tiểu tiết ở bộ phim này. 

Ngô Thanh Vân đã quá quen với hình tượng “đả nữ” của Việt Nam. Cô vẫn đã xuất sắc trong vai diễn này của mình. Song bên cạnh đó bản thân mình vẫn tiếc nuối về một vài phân đoạn của cô. Thiếu đi những nét mặt căng thẳng đáng lí trong một cuộc chạy đua như vậy. Những cảnh có yếu lòng, khóc lên vẫn chưa hoàn toàn cảm xúc thật của nhân vật, còn hơi “giả” một chút.

Về mặt Logic của kịch bản với bản thân mình thì nó hơi sạn. Xuất thân của cô rất nghèo, không có sự hỗ trợ nhiều chỉ một mình nhưng lại phá được một vụ án rất nhanh chóng mà Công an đã vào cuộc xuyên suốt 3 năm. Chi tiết này không thuyết phục được khán giả hơi khó tính như mình.

Bên cạnh đó là xây dựng hình tượng của nhân vật cảnh sát Lương không được như được giới thiệu, một cảnh sát rất tài giỏi. Khi xem hết bộ phim Hai Phượng mình cảm giác cảnh sát Lương chưa thể hiện được sự tài giỏi của mình. Cũng như về hình tượng diễn viên này chưa phù hợp lắm.  Nhiều nét diễn cứng nhắc chưa tự nhiên và thiếu tự tin với vai diễn này. 

Giá trị “Hai Phượng” mang lại

Bộ phim “Hai Phượng” mang đến cho chúng ta giá trị nhân văn về tình mẫu tử. Thể hiện được tình yêu và bản năng của người mẹ, người phụ nữ Việt Nam. Nâng cao giá trị của người phụ nữ Việt.

Song bên cạnh đó cũng một phần lên án những hành động phi pháp của con người hiện nay vì đồng tiền bất chấp tất cả. 

Ngoài ra Hai Phượng đã làm mới được hình ảnh chất lượng của nền điện ảnh Việt Nam. Cho khán giả được nghẹt thở, mãn nhãn và đã mắt với “phim hành động Việt”. Ở bộ phim này có những góc quay cú máy đã mắt như hành động Hollywood, cũng đã  nâng tầm phim Việt lên một bước. 

 Điện ảnh Việt Nam thường chỉ xoay quanh về hài kịch, tâm lý tình cảm nhưng sau nhiều sự cố gắng Hai Phượng đã đánh dấu mới cho phim Việt. Một bộ phim được chiếu song song ở Việt Nam và Mỹ, đây cũng là một kết quả rất đáng để chúc mừng. Bởi để đủ tiêu chuẩn chiếu phim ở nước ngoài hơn hết tiêu chuẩn của Hollywood không phải là điều dễ dàng.

Hãy tự hào và ủng hộ nền điện ảnh của nước nhà bằng cách ra rạp để thưởng thức những thước phim hành động đã mắt và cũng lấy đi của bạn nhiều giọt nước mắt trong bộ phim “Hai Phượng”

Chúc bạn có một trải nghiệm thật thú vị.

Xem thêm các bài viết có cùng chủ đề tại đây

Minh Khiết

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments